Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Nồng cháy một vần thơ

Dù ảo ,dù mơ một vần thơ
Đọc lên nồng cháy đến dại khờ
Như đàn thánh thót vang lên vậy
Mình đã gửi vào trong giấc mơ
.
Chiều vàng em dệt vần thơ
Bồng bềnh cơn sóng vỗ bờ gọi em
Sóng dồn trong đục gợn lên
Em đem chắt lọc cho thêm ngọt ngào
.
Em bảo rằng em chỉ là mơ
Niềm vui ảo , mãi mãi đợi chờ
Xem như bờ bến còn xa lắm
Em thả lên trời một áng thơ
.
Cuối trời anh cũng mộng mơ
Mong sao gặp được bóng thơ nồng nàn !!